Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009

AnhSO.net - Xem Album, xem anh

AnhSO.net - Xem Album, xem anh

Câu chuyện cô bé và cậu bé



Một ngày, có một cậu bé nói với một cô bé " Nếu chỉ có một bát canh trường sinh , một nửa anh sẽ cho cha mẹ, nửa còn lại sẽ cho em". Cô bé đã yêu cậu bé rồi. Năm đó cậu bé 12 tuổi, cô bé 10 tuổi.


10 năm trôi qua, ngôi làng bị một cơn lũ tràn qua, chàng trai dốc hết sức cứu người bị nạn, có người già, trẻ con, có người quen biết, có người không quen biết , duy chỉ có cô gái là anh không tự mình đi cứu, sau khi cô ấy được người khác cứu rồi, có người hỏi anh rằng "Đã yêu cô ấy, sao anh không cứu cô " anh từ tốn trả lời "Chính vì tôi yêu cô ấy, tôi mới cứu người khác trước. Cô ấy chết rồi, thì tôi cũng không sống nữa" 1 năm sau đó hai người họ kết hôn. Năm đó anh 22 tuổi, cô 20 tuổi.

Về sau , cả nước mất mùa, hai người họ cũng lâm vào cảnh nghèo khó kiệt quệ. Cuối cùng chỉ còn lại một chút miến, chút miến này đủ nấu thành một bát. Anh không nỡ ăn, nhường cho cô, cô cũng không nỡ ăn, nhường cho anh ăn! 3 ngày sau, bát canh miến ấy bị mốc. Năm đó anh 42 tuổi, cô 40 tuổi.

Do ông bà trước đây là thành phần địa chủ, cho nên anh bị đem ra đấu tố. Trong khoảng thời gian này, "tổ chức" giao cho cô nhiệm vụ phải " Vạch ra giới tuyến, phân rõ trắng đen", cô nói " Tôi không biết trong bộ phận nhân dân ai là giặc, nhưng tôi biết, anh ấy là người tốt, anh ấy yêu tôi, tôi cũng yêu anh ấy, thế là đủ rồi." Tiếp đó, họ bên nhau lần lượt chịu từng cái tát một. Treo biển làm du lịch, đôi vợ chồng trong những năm tháng khó khăn đã nhận ra số mệnh tương đồng ! năm đó anh 52 tuổi, cô 50 tuổi.

Rất nhiều năm qua đi, ông và bà cùng nhau tập luyện khí công, rèn luyện sức khỏe. Thời kỳ này họ đã chuyển về thành phố, sáng sớm mỗi ngày đều đi xe bus đến công viên trung tâm, có người thanh niên thấy vậy nhường chỗ, nhưng hai người đều không ai chịu ngồi vì người còn lại phải đứng, họ tay trong tay dựa vào nhau, trên khuôn mặt nở nụ cười hạnh phúc. Những người trên chiếc xe ấy xúc động mà đều tự động đứng dậy. Năm đó ông 72 tuổi, bà 70 tuổi.

Bà nói " Nếu 10 năm nữa chúng ta cùng chết, tôi sẽ trở thành ông còn ông sẽ trở thành tôi, để ông cũng được uống phần canh trường sinh mà ông tặng".

Hồi ức !!



Em ah! Chị luôn luôn nhớ và yêu em nhiều lắm! Không biết giờ này em đã ăn cơm chưa nhỉ? Ở nơi xa ấy em có buồn không vậy? Em có nhớ bố mẹ, nhớ chị không hả em? Còn chị thì nhớ em nhiều vô kể, chị nhớ cả bố mẹ nhiều lắm, chị buồn lắm Đần ơi! Sao em lỡ lòng bỏ chị, bỏ những người thân yêu, bỏ bố mẹ để đến một nơi xa vắng như vậy? Chị không trách em đâu, chị chỉ tự trách mình sao quá ích kỉ, chị biết em yêu, em quý chị thật nhiều, lúc nào em cũng mong chị về mà chị lại lười biếng không chịu về chơi với em. Hôm thứ 3 tuần vừa rồi chị về có mua cho cún 2 chiếc quần, cún mặc có vừa không vậy? Lúc ấy cún đang ngủ, chị không biết làm thế nào có thể đánh thức cún yêu dậy được, chưa bao giờ cún ngủ say như vậy? gọi hoài, gọi mãi, lay động mà em cũng không chịu mở mắt nhìn chị? Nước mắt chị lăn từng dòng trên má, chị gọi em đến khản cả giọng mà em vờ đi, như không nghe tiếng chị gọi, chẳng phải cún vẫn rất nhớ chị đó thôi! Ah, thế bây giờ cún đã thử quần chị mua cho chưa? có vừa không vậy? Buồn quá, chị chẳng hiểu từ miệng em chảy ra một thứ gì đó như là máu vậy, chị lau mãi, lau mãi mà không sao hết được. Bao nhiêu năm rồi, chị không được gặp em, làm thế nào, khi thời gian mãi cứ dần trôi, hình ảnh em sẽ theo chị suốt cuộc đời này, không xoá được dấu vết ấy. Cún giận chị nhiều không, chị thấy mình thật tồi tệ. Xin lỗi cún ngàn lần, chỉ khi mất đi rồi, chị mới thấy những lỗi lầm của mình không thể nào bù đắp được.