Em biết một ngày điều ấy sẽ ra đi
Hình bóng anh sẽ không còn trong em nữa
Cuộc đời em trở lại bình yên
Như đám mây trôi ngoài ô cửa
Hoá cơn mưa về với cội nguồn
Nhưng
Em sẽ ít bông đùa và ít khóc hơn
Thôi thao thức và bớt phần mơ mộng
Không hát tình ca và ngắm hoàng hôn xuống
Ru thời gian nhẹ trôi trong mơ
Em sẽ không còn hoá đá giữa cơn mưa
Trót trao anh những vần thơ ướt đẫm
Vô tâm thế làm sao anh biết được
Tắt nắng rồi sao hong được cho khô
Thì cũng chỉ vậy thôi trái tim dại khờ
Cứ thao thức những điều không có thực
Cứ tìm ai hư vô....hư vô
Là ngàn năm cũng chẳng bao giờ
Anh hiểu được những điều câm nín
Chớm thu rồi đơn côi con đường vắng
Chỉ còn em lẻ loi...lẻ loi.
giá như em có thể quên,quên tất cả những gì thuộc về anh nhỉ?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét